Tác giả: Admin

Sau 14 ngày, vượt hàng ngàn km, băng rừng, vượt sông di chuyển qua những cung đường vô cùng hiểm trở, Hành Trình Từ Trái Tim tiếp tục trao tận tay những cuốn sách quý đổi đời cho các cán bộ chiến sĩ, các em học sinh, sinh viên, thanh niên trường ĐH An Giang, Thư viện An Giang và Cù lao Mỹ Hòa Hưng. 

 

An Giang mảnh đất bình dị, đơn sơ và mộc mạc – “vùng đất màu xanh” của vùng Đồng bằng Sông Cửu Long đã để lại nhiều cảm xúc cho đoàn Hành trình. Tại trường Đại học An Giang, Hành trình đánh thức ngọn lửa đam mê, khát vọng cho các bạn sinh viên nơi đây.

 

Continue reading

Tẩu thuốc chất liệu gốc tre, nứa, lồ ô, ale của dân tộc Tây Nguyên, hầu như thời xa xưa cả nam và nữ người đồng bào Tây Nguyên đều hút thuốc và dụng cụ để hút thuốc thường được người dân tự tay mình chế tác và cách hút là thuốc lá được phơi khô, sắt sợi, người ta nhét thuốc vào đầu tẩu đốt cháy rồi nhâm nhi khi lên nương, đồng thời người Tây Nguyên quan điểm rằng, dùng thuốc lá bằng tẩu thuốc dễ dàng kiểm soát được việc say thuốc lá, giữ được lửa đốt thuốc lâu hơn và có một điều khá thú vị là khi hút thuốc trong lúc làm rẫy sẽ tạo sự minh mẫn, khỏe khoắn và đuỗi muỗi khi muỗi ngửi phải mùi thuốc lá.

Bầu hồ lô – quả nhỏ thì bằng nắm tay, quả lớn thì có đường kính khoảng gang tay người lớn, và cao hơn gang tay một chút. Phần bụng (phía dưới) quả bầu phình to, gần đến phần cuống thì thắt eo lại, sau đó là phình ra nhưng nhỏ hơn phần bụng. Tự ngàn xưa, người Tây Nguyên thường dùng quả bầu hồ lô để đựng nước – tất nhiên là đã được chế tác kỳ công từ những bàn tay vô cùng khéo léo.

Để có được quả bầu khô đựng nước, người ta phải chọn giống rất kỹ, sau đó đem tra hạt trên nương rẫy vào khoảng tháng năm hàng năm. Khi quả bầu to bằng nắm tay thì chọn chừa lại mỗi dây hai đến ba quả đẹp nhất không méo mó, số còn lại vặt bỏ.

Khi quả bầu còn non, người ta phải treo trên cổ bầu một loại lá cây làm cho ruồi nhặng, sâu bọ sợ không dám đục. Đến khi bắt đầu cứng vỏ thì dùng dây cột giữ cho chắc trên giàn, sau đó lấy cây gai cây rừng vẽ hoa văn, hoạ tiết tuỳ theo ý thích mỗi người.

Không chỉ vẽ một lần mà cứ vài ngày phải nạo lại nét vẽ kẻo bầu lớn sẽ mất đi nét vẽ trước đó, đợi đến khi dây bầu héo khô mới cắt quả đem về nhà. Cũng có người thích thô mộc nên không vẽ gì lên vỏ bầu cả, mà chỉ làm cho nó đen bóng.

Khi bắt đầu chế tác quả bầu thành vật dụng đựng nước, không ít dân tộc ở Tây Nguyên còn làm cơm cúng Yang, sau đó dùng mũi dao sắc nhọn cắt cuống, đục lỗ phía trên cổ bầu. Cũng có những quả bầu người ta không cắt cuống, mà khoét lỗ tròn bên hông ngay phía dưới cuống, cái lỗ to nhỏ khác nhau tùy theo kích cỡ của mỗi quả bầu.

Bây giờ là đến lượt các cô gái Tây Nguyên thể hiện sự khéo léo và kỳ công của mình: Quả bầu sau khi đã khoét lỗ, được các cô gái mang ra suối, ngâm dưới bùn khoảng mười ngày hoặc lâu hơn thế nữa. Ngâm dưới bùn, ngoài tác dụng là vỏ bầu được bền bỉ, tránh việc bị mối mọt đục phá về sau, còn làm cho ruột quả bầu thối rữa. Các cô gái cho cát vào trong ruột, lắc mạnh nhiều lần cho ruột bầu rơi ra.

Nón tre

Nón tre dùng để đội đi rừng, đi rẫy, chất liệu tre, được người Tây Nguyên sản xuất với mục đích làm dụng cụ che nắng, che mưa khi đi làm rẫy, hình chóp nón nhọn, đan kín, nón tre này nam nữ đều sử dụng được, bên trong có quai để cột dây đeo. Ngày nay không còn nơi nào lưu giữ những chiếc nón tre mộc mạc này nữa, qua sự giao thoa văn hóa ngày nay nhiều nơi chỉ biết đến nón lá màu trắng tinh khôi và nhẹ nhàng.

Gốc cây cà phê chế tác được nhiều dụng cụ sử dụng hữu ích trong nhà như: Gạt tàn thuốc, chiếc bàn trà, ghế ngồi, hay những mặt hàng quà lưu niệm khác nhau, tuy nhiên những mặt hàng trên là những mặt hàng quen thuộc mà mọi người thường nhìn thấy, còn chiếc đèn bằng gốc cây cà phê thì mới mẻ hơn cả.

Đây là đèn gốc cây cà phê rất lạ mắt, được thiết kế nguyên gốc cây cà phê mộc mạc, đơn sơ mà gần gũi, gốc cây cà phê có hình hài khác nhau nhờ dáng nu tinh xảo, đường nét sần sùi mà lạ mắt, người ta khoét lỗ nhỏ bên trên cột giữa đèn, gắn chiếc bóng đèn điện nhỏ và chụp bởi chiếc chụp chất liệu giấy, được kết nối bởi dây điện màu đen có công tắc.

Đây là tượng người Phụ nữ Châu Phi thể hiện cho Văn hóa cà phê của Ethiopia.Văn hóa cà phê của Ethiopia bắt rễ trong tín ngưỡng thờ phụng và hòa đồng với bà mẹ Tự nhiên phồn thực. Để làm nổi bật ý nghĩa đó, sự cử hành nghi thức cà phê cũng hết sức thong thả, thoải mái. Trong nghi lễ cà phê của Ethiopia, người nữ đóng vai trò chủ chốt trong việc tiến hành nghi thức pha chế và dọn bày. Tại gia đình khi tiếp khách, đó là bà chủ nhà hoặc một người nữ trẻ tuổi hơn thay thế. Cà phê được dọn ba lần: sáng, trưa, và chiều – mỗi lần có thể kéo dài đến 2-3 giờ. Tại làng xóm nghi thức cà phê cũng là quan trọng nhất và được mời dự là một vinh hạnh. Đầu tiên, căn buồng hoặc lều trại được quét gọn sạch, rải cỏ thơm và rắc hoa. Người nữ chủ lễ đốt hương trầm hoặc thắp nhang để thanh tẩy bầu không khí và xua đuổi tà ma.

Có nhiều loại sọt, rổ hoặc thúng dùng để đựng cà phê tươi, cà phê khô hoặc đựng cà phê nhân khác nhau, nhưng sọt đựng cà phê này đặc biệt hơn cả, nó được bện rất kỹ và tinh tế, chất liệu bằng cỏ dưới bùn, tạo hình khối đáy nhỏ, miệng to, bện chắc tay và tạo đường viền quanh thân sọt, dụng cụ này các vùng trồng cà phê như Ethiopia, Colombia hay Indosia đều sử dụng rất nhiều

Có nhiều loại dụng cụ khác nhau để sử dụng trong việc hỗ trợ vận chuyển cà phê, như ròng rọc, băng chuyền hoặc xe tay nâng, tuy nhiên để dùng ngoài vườn cà phê sau khi thu hái, đóng bao xong người ta bưng bao cà phê đặt lên xe đẩy để di chuyển lên xe chở về nhà, hoạc các kho hàng cà phê nhân, chiếc xe đẩy này cũng rất quan trọng, giúp con người giảm bớt sức lực khi vác trên vai. Xe đẩy bao cà phê có hai bánh đẩy, tay đẩy bằng gỗ, hoặc kim loại, khay đặt bao cà phê bằng kim loại hình chữ nhật.